Lễ Cúng Cô Hồn

Hôm nay là ngày Rằm tháng 7. Theo truyền thống Việt Nam và một số nước Á Đông, rằm tháng 7 là lễ cúng cho các vong hồn. Còn theo đạo Phật, tháng 7 âm lịch là thời gian tưởng nhớ cha mẹ, tổ tiên hay còn gọi là mùa Vu Lan Báo hiếu.

Chiều nay mình cúng cho vong hồn. Không nhiều thời gian nên mâm cúng của mình khá đơn giản, không cầu kỳ nhưng từng nghĩ lúc trước. Hình như mình cũng không có thời gian để tìm hiểu xem phải khấn thế nào, dùng những loại đồ cúng nào, tránh giờ xui ra sao, v.v. Mình chỉ làm theo kinh nghiệm và logic của mình, và nghĩ rằng điều quan trọng nhất là thành tâm.

Nhang gần tàn mình rải muối gạo ra tứ phía, vừa rải đột nhiên vừa nghĩ không biết có bao nhiêu người cúng cô hồn và thực sự nghĩ về cô hồn. Hay chỉ là nghi thức cầu may cho cho công ăn việc làm, vợ chồng con cái, cha mẹ anh chị em của người cúng. Ý nghĩa thực sự của cúng cô hồn, là nằm ở chỗ giúp đỡ và siêu độ cho người chết, những người chưa có cơ may chuyển kiếp và còn đang vạ vật nơi địa phủ hay trần gian và phải chịu khổ trầm luân không dứt như một sự trừng phạt cho những sai lầm khi còn tại thế. Như vậy là lễ cúng có hai ý: giúp đỡ và siêu độ.

Giúp đỡ các linh hồn là một hành động ngắn hạn, bằng cách cung cấp thức ăn, hương hoa nhang đèn cho họ trong đêm rằm tháng 7, đêm mà được cho là các linh hồn sẽ được tự do trong vòng một vài ngày. Linh hồn rất đông, nên gia chủ khi cúng thức ăn cần cố gắng đọc được câu thần chú hóa thực hóa thủy thức ăn (để biến hóa ra nhiều đổ ăn) là ổn.

Còn siêu độ, mới là hành động dài hạn cần thiết hơn cả. Cách giúp đỡ các linh hồn giải thoát, được hóa kiếp trở lại làm người, hay thậm chí được về cõi siêu sanh tịnh độ, là người còn sống trên dương thế, và đặc biệt là thân nhân của những người quá cố, cần biết sống hướng thiện, hạn chế sát sinh, nghiêm túc tu tâm dưỡng tính để không tạo thêm nhiều nghiệp chướng, tránh trộm cắp, tà dâm. Cái đó gọi là hồi hướng công đức cho người chết. Được nhiều công đức như vậy, người chết sẽ sớm được chuyển kiếp luân hồi, không còn chịu đày đọa nơi địa ngục nữa.

Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc cúng cô hồn vào mỗi độ rằm tháng 7. Mình nghĩ thế.

Trúc Viên

16 Aug 2016

Duyên lành

duyen-lanh

Cuộc sống quả thật là một chuỗi kỳ diệu không ngừng nghỉ.

Có thể một số người có ý nghĩ tiêu cực sẽ không thấy điều đó. Thật may mắn vì mình có được một vài hạt giống tích cực trong người, nên mỗi khi thấy điều gì hay ho thì đều cảm thấy đó là một điều kỳ diệu, còn nếu là điều chẳng có gì hay ho, thì mình có thể chỉ đơn thuần là cười nhạo cái điều-chẳng-hay-ho đó hoặc đôi lúc là tự giễu chính mình vì có thể đã nghĩ quá, làm quá lên. Vậy mà mọi thứ lại dễ thở hơn rất nhiều.

Ở đời có rất nhiều cái duyên lành, mà mình tin chắc rằng, chỉ cần kiên trì, cố gắng, hướng thiện, tâm tính tốt lành, tuyệt đối tránh chuyện tâm tà,thì những cái duyên tốt đó sớm muộn gì cũng đến, hoặc thậm chí đến rất mau.

Có một bạn Khách hàng này của mình, làm việc đằng đẵng 3 tuần trời, trao đổi qua lại gần gũi nhỏ nhẹ thân thiện. Làm xong kết thúc dự án mon men lại báo cáo và cập nhật tình hình, tán gẫu một lúc mới phát hiện ra Khách hàng của mình cũng chính là độc giả blog này từ tận cuối năm ngoái. Vậy là tự dưng buổi chiều đó trở nên lung linh hết sức vì freelancer (người làm việc tự do) được Khách hàng tặng vài lời khen dành cho blog. Rồi từ đó freelancer còn lang thang trộm nghĩ rằng biết đâu vì Khách đã biết qua blog của Cer rồi nên vừa apply (nộp đơn làm việc) là Khách gật đầu cái rụp hôm sau lăm lăm cầm chuột xông pha làm việc luôn. Mà từ cái duyên này lại kéo sang cái duyên khác. Nói chuyện một lúc về cái blog thì Cer chia sẻ những dự định, viễn cảnh với Khách trong lĩnh vực cả 2 đều liên quan, ai dè Cer được làm chuột sa hũ nếp, Khách tận tình tung ra đống kinh nghiệm và hướng dẫn mà Cer sẽ khỏi mất công phải thức thâu đêm đọc tài liệu mòn mắt, để dành tí nhan sắc còn lại đi chụp choẹt hình ảnh đăng blog cho vui. Cuối buổi Khách còn không quên “đặt riêng” luôn một chủ đề dành cho Cer viết. Vậy là lại có thêm động lực cũng như đề tài để viết.

Nói chung là dài dòng vậy đó. Nhưng loanh quanh thì thấy đâu cũng là điều lành.Chưa kể đến những chuyện học hỏi của nhau điều này điều kia, mỗi chuyện gặp gỡ được một người có thể tâm sự những chuyện ngoài công việc và cười nói với nhau thật lòng là đã thấy quý lắm rồi. Cuộc sống mà. Ai cũng bận bịu.

Trúc Viên (Cherrypie)

7/8/206

Nguồn hình (Photo source): Internet

Something unsaid

la-rung-ve-coi

Tối nay đang ngồi làm việc, tình cờ muốn tụng Chú Đại Bi nên với tay lấy cái máy lấy máy tụng kinh có sẵn trên bàn làm việc. Giọng Sư thầy nào đó trong máy này tụng (hát) rất hay. Tự nhiên mình nhớ hôm ở nhà xác bệnh viện tỉnh Gia Lai, buổi sáng trời khô và gió se lạnh đó, dù đã gần về trưa. Bước vào bên trong mọi thứ lại càng lạnh lẽo hơn gấp bội. Nằm trên cái giường giữa cái chỗ gọi là nhà xác vỏn vẹn một cái xác bụng nằm ngửa đã phình lên từ lúc nào vì một phản ứng nào đó bên trong cơ thể khi nó đã ngừng hoạt động, đó là A Baak.  “Giường” xây bằng gạch bóng cũng lạnh lẽo. A Baak thì đã hồn lìa khỏi thân xác, người cứng dần, và cũng lạnh. Có kiến bò quanh “giường” vì trong máu của A Baak có đường. A Baak mặc bộ đồ tươm tất, có vài lớp, là đồ đạc A Baak mặc lúc còn sống, là do A Ba và Guje mặc cho A Baak vội vàng sáng nay 5h,6h sáng gì đó, trong lúc rối như tơ vò vì đương còn lo tang lễ của A Yeh. A Baak nằm trong bộ quần áo đó, vô thức, giờ chỉ còn là một túi thịt vô tri. Mới thấy cái vô thường của đời sống. Vô thường, là không phải lúc nào cũng như vậy. Sống đó, chết đó. Vài phút trước là một con người còn hồn, còn nhận thức trong các thân thể vật chất kia, dù có thể là đang hấp hối. Vài phút sau, thân thể chỉ còn là một đống thịt không hơn không kém, vài ngày vài tuần sau đã bắt đầu phân hủy, vài năm nữa cơ bắp có tập gym 120 phút mỗi ngày cũng tan ra thành cát bụi cũng trở về cát bụi. Có có không không. Cái có trong quá khứ, hay hiện tại, chưa hẳn là cái có trong tương lai. Cái không cũng vậy. Sống ở đây, ngay lúc này, không có nghĩa là tồn tại vĩnh viễn. Trẻ đẹp ở đây, ngay lúc này, không phải là trẻ đẹp vĩnh hằng. Vụng dại, kém cỏi lúc thơ ấu, không hẳn lớn lên cũng là người vô dụng. Vạn vật biến chuyển, có không chuyển hóa vô chừng, làm sao biết được lúc nào có khi nào là không, cũng như khó ai trả lời được mình sống chết lúc nào. Ở đây chứng kiến cảnh người nằm xuống rồi, mới thấy những lỗi lầm, giận hờn trước đây là vô nghĩa. Càng giận hờn bao nhiêu, càng đau khổ khi người đã khuất rồi bấy nhiêu. Bao nhiêu điều chưa nói, một câu xin lỗi muộn màng, giọt nước mắt phiền trách bản thân, nỗi ân hận đeo bám tương lai, vài điều chợt ngộ ra bên xác người.

Nghĩ đi nghĩ lại thôi thì lại cố sống cho trọn vẹn vậy. Chịu thiệt phần mình chút, đến khi không chịu thiệt được nữa thì hẵng lên tiếng vậy, coi như cũng là đã làm hết sức lực của một con người chưa đạt cảnh giới. Có lỗi lầm gì thì xin lỗi và nhận lỗi khi đã hiểu ra. Lời yêu thương cố gắng gửi bày. Trân quý người thân còn bên cạnh. Rồi hi vọng đến một ngày, sẽ không còn thấy nuối tiếc nữa…

 

THE TALK

 

f86edb002425393fdfbcf2f6b883b8c8

OK. Let’s make it straight to the point that last night I had the sweetest dream ever in my life. In my dream, I jumped into the best part of the relationship: He took me out for the shopping! Woohoo. So pitiful that was just a dream.

However, another most interesting part was that after shopping for a while, while carrying all my shopping bags, he asked us to stay for a short break, and he offered me to sit opposite to him instead of sitting on the same row like everyone would do, so that we can talk. He’s such a gentleman, from his appearance, his voice, his gesture to his conversation. I can still feel his warmth overwhelming me LOL. I know that sounds silly to tell a dream that was already passed for almost 12 hours and I feel that was even more emotional than a teenage girl.

However, in fact, there is something more important I’d like to tell… I didn’t know this kind of expectation has been rooting in my sub-conscience this far that my dream finally spilled it out perfectly and beautifully this way. The talk.  He asked me to talk, to share, and that where the connection between the two souls started to establish. He wanted to listen to me; he offered to know me; he’d like to touch my soul; he wished to feel me, feel what I actually thought. He was really honest of his desire to share, whatever between us. Another plus point is that his voice and body language were so so gentle. What on earth could a girl ask for more? I don’t know what else people would ask for more, I only know that’s too much for me. The rest of my life I am gonna live just for that. That kind of connection and understanding between the two different people who share their souls.

So bad that the most beautiful dream ended too fast, so now I need to be back to the reality and live it to the fullest, while hoping that one day, my dream-man would come. However, be cautious, this heart is very sensitive to the cheating and un-honest ones, so man, don’t try to hard.

 

To My Fellow Women, Life Isn’t Just About Finding A Boyfriend — Thought Catalog

To my fellow women, its not worth looking for a guy instead of living your life to the fullest.

Gotta translate this to Vietnamese soon.

Truc Vien

Gabi E. MulderTo the girls who go on dates after dates, looking for the “one”. For the women who hopelessly wait for the man of their dreams to show up at their door any second, and for the ones who feel miserable about themselves because they don’t have a significant other, life is so much…

via To My Fellow Women, Life Isn’t Just About Finding A Boyfriend — Thought Catalog